Thói quen trì hoãn có thể liên quan nhiều hơn đến nỗi sợ thất bại hơn là sự thiếu ý chí. Ảnh: Shutterstock

Một nghiên cứu mới cho thấy người có xu hướng trì hoãn thường không chậm bắt tay vào việc vì thiếu ý chí hay không biết đặt mục tiêu, mà chủ yếu do lo sợ thất bại. Ngày 9/4, ITmedia Japan dẫn theo công bố của nhóm nghiên cứu thuộc York St John University (Anh) về kết quả này.

Nhóm nghiên cứu khảo sát 111 sinh viên đại học tại Anh. Mỗi người được yêu cầu nêu một mục tiêu ngắn hạn trong vòng một tháng và một mục tiêu dài hạn kéo dài từ sáu tháng trở lên. Sau đó, nhóm nghiên cứu đánh giá mức độ trì hoãn hành động đối với từng mục tiêu, mức độ hình dung thành công và mức lo âu khi nghĩ đến khả năng thất bại.

Kết quả cho thấy những người có xu hướng trì hoãn cao tự đánh giá họ dễ trì hoãn hành động hướng tới mục tiêu hơn, bất kể đó là mục tiêu ngắn hạn hay dài hạn.

Tuy vậy, mức độ hình dung về thành công không khác biệt đáng kể giữa người hay trì hoãn và những người khác. Nói cách khác, người thường trì hoãn vẫn có thể tưởng tượng khá rõ và cụ thể về viễn cảnh đạt được mục tiêu. Mức độ coi trọng mục tiêu, cũng như cảm giác hạnh phúc kỳ vọng khi hoàn thành mục tiêu, cũng không có chênh lệch rõ rệt giữa hai nhóm.

Khác biệt nổi bật hơn xuất hiện khi người tham gia nghĩ đến khả năng thất bại. Những người có xu hướng trì hoãn cao cho biết họ cảm thấy lo âu nhiều hơn khi tưởng tượng việc không đạt được mục tiêu. Xu hướng này thể hiện rõ hơn ở các mục tiêu ngắn hạn so với mục tiêu dài hạn. Theo nhóm nghiên cứu, dù mục tiêu ngắn hạn có thể kém quan trọng hơn về mặt khách quan, chúng lại có thể tạo áp lực cảm xúc lớn hơn.

Từ kết quả trên, nhóm nghiên cứu cho rằng không thể chỉ quy nguyên nhân của hành vi trì hoãn cho việc thiếu khả năng đặt mục tiêu. Người hay trì hoãn vẫn xem mục tiêu là quan trọng và vẫn hình dung thành công rõ ràng như những người khác. Tuy nhiên, họ đánh giá khả năng thành công của bản thân thấp hơn, đồng thời lo âu mạnh hơn trước nguy cơ thất bại ở những nhiệm vụ trước mắt, từ đó dẫn tới trì hoãn hành động.

Nghiên cứu cũng gợi ý rằng cách tiếp cận để giảm tình trạng trì hoãn có thể cần thay đổi. Việc chỉ giúp một người đặt mục tiêu cụ thể hơn hoặc tăng động lực có thể là chưa đủ. Theo nhóm nghiên cứu, điểm then chốt là tìm cách giảm bớt lo âu về thất bại, đặc biệt với các nhiệm vụ ngắn hạn. Khi cảm giác bị đe dọa ở mục tiêu ngắn hạn cao hơn, các nghiên cứu tiếp theo về hành vi trì hoãn cần xem xét kỹ hơn mối liên hệ giữa nỗi sợ thất bại và xu hướng né tránh hành động.

Tựu trung, trì hoãn có thể không đơn thuần là vấn đề thiếu ý chí hay thiếu mục tiêu. Ngay cả khi biết mình cần làm gì và vẫn hình dung được thành công, một người vẫn có thể tiếp tục chần chừ nếu nỗi sợ thất bại lấn át. Nghiên cứu cho thấy hướng can thiệp hiệu quả có thể bắt đầu từ việc kiểm soát lo âu về thất bại, thay vì chỉ tập trung vào tạo động lực.

Từ khóa

#trì hoãn #sợ thất bại #lo âu #mục tiêu ngắn hạn #tâm lý học #nghiên cứu
Copyright © DigitalToday. All rights reserved. Unauthorized reproduction and redistribution are prohibited.