Tòa án tại New York đã tạm dừng một phần thủ tục trong vụ kiện yêu cầu công nhận quyền sở hữu đối với 39.069 địa chỉ Bitcoin ngủ đông, sau khi xuất hiện giao dịch mới từ một địa chỉ liên quan. Diễn biến này làm suy yếu lập luận của nguyên đơn rằng các tài sản nói trên đã bị chủ sở hữu bỏ rơi.
Theo CryptoSlate, ngày 8/6 (giờ địa phương), tòa án New York quyết định tạm dừng các thủ tục bổ sung liên quan đến yêu cầu của nguyên đơn cho đến trước phiên xem xét amicus brief, tức ý kiến pháp lý do bên thứ ba gửi lên tòa, dự kiến diễn ra vào ngày 14/7.
Đơn kiện do Noah Doe cùng ABC Company và XYZ Company nộp, nhắm tới các bị đơn được định danh từ John Doe 1 đến John Doe 39.069. Nhóm nguyên đơn cho rằng các địa chỉ Bitcoin này là tài sản bị thất lạc hoặc bị bỏ rơi, vì vậy đề nghị tòa chuyển quyền sở hữu theo Điều 7-B của Luật tài sản cá nhân bang New York.
Trọng tâm vụ việc là câu hỏi pháp lý liệu tòa có thể trao quyền sở hữu đối với một địa chỉ Bitcoin cho một bên không nắm giữ khóa riêng hay không. Phía nguyên đơn lập luận rằng việc các địa chỉ không hoạt động trong thời gian dài là cơ sở để xem đây là tài sản bị bỏ rơi.
Tuy nhiên, một tình tiết mới đã xuất hiện. Địa chỉ Bitcoin lâu năm “1LwWtSs7tMCwcRczQd5kVMv3xpWw6w4Sxe”, nằm trong phạm vi vụ kiện, được xác nhận đã chuyển khoảng 35,55 BTC vào ngày 2/6. Điều này cho thấy địa chỉ vốn ngủ đông trong thời gian dài vẫn phát sinh giao dịch.
Hiện chưa rõ ai là người thực hiện giao dịch nói trên. Dù vậy, trên mạng lưới Bitcoin, tài sản chỉ có thể được chuyển đi khi có chữ ký hợp lệ từ khóa riêng. Nói cách khác, diễn biến này cho thấy ít nhất vẫn có một chủ thể kiểm soát được địa chỉ đó.
Chi tiết mới này đi ngược với lập luận của nguyên đơn. Nếu việc không có giao dịch trong thời gian dài được dùng để chứng minh tài sản đã bị bỏ mặc, thì giao dịch mới ít nhất cho thấy một phần các địa chỉ trong diện tranh chấp vẫn có thể được kiểm soát.
Các ý kiến phản biện từ giới pháp lý cũng đang gia tăng. Quyết định tạm dừng thủ tục được đưa ra sau khi nhận được amicus brief do luật sư Ian R. Cohen nộp lên tòa. Cohen cho rằng Điều 7-B của Luật tài sản cá nhân bang New York được xây dựng trên tiền đề về tài sản hữu hình có thể được giao nộp cho cơ quan thực thi pháp luật.
Theo ông, việc “tìm thấy” một địa chỉ trên blockchain công khai không đồng nghĩa với khái niệm “phát hiện tài sản” theo luật. Việc xác định được một địa chỉ cũng không có nghĩa là đang chiếm hữu tài sản hay nắm giữ khóa riêng. Ông đồng thời nhấn mạnh không thể chỉ dựa vào việc một địa chỉ im lặng trong thời gian dài để kết luận chủ sở hữu đã từ bỏ tài sản.
Vụ việc này cũng khác với các trường hợp tài sản thất lạc thông thường. Bang New York có quy định về tài sản ảo không hoạt động, nhưng chủ yếu áp dụng với tài sản do sàn giao dịch hoặc tổ chức lưu ký nắm giữ, sau đó được chuyển giao cho chính quyền bang sau một thời hạn nhất định. Quy định này không nhằm vào các địa chỉ Bitcoin tự lưu ký do cá nhân trực tiếp quản lý.
Theo ước tính của Galaxy Research, tổng lượng Bitcoin thuộc 39.069 địa chỉ nằm trong phạm vi vụ kiện lên tới 3.799.629 BTC, tương đương khoảng 240 tỷ USD theo giá hiện tại. Vì vậy, ngay cả khi vụ việc chỉ được xử lý theo thủ tục mặc định, tác động tiềm tàng vẫn rất lớn.
Dù tòa án có công nhận quyền sở hữu cho một bên, khả năng thực sự di chuyển số Bitcoin này lại là vấn đề khác. Trên mạng lưới Bitcoin, chỉ bên nắm giữ khóa riêng mới có thể chuyển tài sản. Ngược lại, nếu số coin này về sau được đưa lên các hệ thống off-chain như sàn giao dịch hoặc tổ chức lưu ký, bên có phán quyết của tòa New York có thể tạo cơ sở để đưa ra yêu sách pháp lý cạnh tranh.
Giới trong ngành đánh giá vụ việc là ví dụ điển hình cho khác biệt giữa quyền sở hữu theo pháp lý và quyền kiểm soát thực tế trên blockchain. Tại phiên dự kiến ngày 14/7, câu hỏi lớn là liệu tòa sẽ tiếp tục thủ tục theo hướng ra phán quyết mặc định hay xem xét lại nền tảng pháp lý của toàn bộ vụ kiện.